CẨM NANG GIA ĐÌNH – TRAO GIÁ TRỊ YÊU THƯƠNG

Thứ ba, 19/11/2019

Mùa vu lan: Lời con muốn nói – Mai Huyền

13/08/2018 03:01

Đây chẳng là nhất thời, đây là thói quen, cái thói quen của một đứa đã tồn tại quá lâu trên miền đất cỗi cằn hoang lạnh, cái sầu buồn chất ngất tâm can kẻ vô phương đang mãi miết định đường

BÔNG HỒNG THẬT

Một ngày mưa tầm tã

Có người đàn bà xa lạ

Đến gặp ba để báo hung tin về một mần sống đang tồn tại

Trước sự hoang mang của ba

Với hai hàng nước mắt, mẹ cầu xin cho con được sống

Ngày con chào đời

Ba không đến

Họ hàng chẳng ở bên

Chỉ có mẹ lóng ngóng chờ trước cửa phòng sinh

Con oe oe trở mình

Mẹ ruột con chỉ kịp hơi thở cuối

Mẹ ấp ôm con bằng tiếng ầu ơ ấm áp

Con say sưa giấc an lành trong hơi ấm tình thân

Mẹ dành hết nước mắt tuổi thơ con

Con thơ bé dành nỗi đau cho mẹ

Vẫn nghĩ ấm êm con, là con còn mẹ đó

Cả đời này chỉ có mẹ yêu thôi

Mẹ để an bình một thuở riêng con

Khi sinh em mẹ vẫn lo con, bởi lẽ

“Nếu chẳng may tôi chết, đứa con trong bụng còn có người nuôi nấng

Nhưng tôi chết đi rồi, ai chăm sóc nó đây?”

Những đêm mẹ tỉnh giấc gọi con

Làm em bé giật mình tỉnh giấc khóc

Con biết vì sao con chẳng thấy đau lòng

Khi con biết mẹ ruột con mất

Vì con có mẹ ở đây, mẹ thật

Công sinh một giờ chẳng bằng một đời ơn nuôi

Ngoài trời mưa tầm tã

Con không biết có người đàn bà xa lạ

Chỉ hình dung dáng mẹ hiền xin sự sống cho con

Và cùng con đi đến hết cuộc đời

Mùa Vu lan năm nay con cài bông hồng đỏ

Vì thật là con có mẹ mẹ ơi

Dẫu đứa con này chẳng là máu mủ

Nhưng cả một đời nợ tiếng khóc cưu mang.

BÔNG TRẮNG

Đã mấy năm rồi trên đỉnh núi thiên thai

Thủ thỉ với con qua từng làn gió khẽ

Mà Vu lan con ngồi đây khóc mẹ

Thấm phận đời côi cút giữa mờ sương

Bông trắng trên ngực qua tít tắp khói sương

Tựa kiếp chông chênh chẳng tài nào luân chuyển

Chỉ có tình thương là tồn tại vĩnh viễn

Dẫu lại quay về ….liếm lá gặm sương

Mình con còn lại với bông trắng tựa nương

Hoa trinh bạch giống lòng người đã khuất

Giữ đời thanh qua mấy mùa cơ cực

Đến lúc ra đi sương khói trắng bầu trời

Chỉ còn lại con đi đến cuối cuộc đời

Và bông trắng cũng sẽ là minh chứng

Song hành cùng con chặng đường cay đắng nhất

Người cõi xa xôi khuất núi cũng gượng cười.

CHIỀU

Em đứng chơ vơ trên dốc đồi trơ trọi. Cố gắng chắng ngang những suy nghĩ không đâu xứ lẩn vẩn ngổn ngang trong tâm trí mình. Đây chẳng là nhất thời, đây là thói quen, cái thói quen của một đứa đã tồn tại quá lâu trên miền đất cỗi cằn hoang lạnh, cái sầu buồn chất ngất tâm can kẻ vô phương đang mãi miết định đường

Em gọi Chiều là Chiều rong xa xứ. Chiều chỉ mới lớn thôi. Chiều chỉ muốn đi thật xa, thật xa để thấu thỏa cái mong muốn nhất thời là được làm những gì mình thích, là để không bị ai la mắng và kiểm soát. Cơ mà…Chiều còn bé lắm, Chiều vẫn mãi là đứa con được cưng chiều, được vỗ về ôm ấp. Nên Chiều bỏ đi như thế, cũng chẳng ai giận Chiều đâu…

Để rồi khi thấm mệt, Chiều lại phụng phịu quay về

Chiều về với mẹ

Em buồn vu vơ

Hôm nay Chiều lại đến đây rồi. Cơ mà sao Chiều buồn thế, chắc lại bị mẹ đánh đòn rồi phải không? Thôi mà, Chiều đừng nhõng nhẽo ngang bướng nữa. Mẹ thương lắm, lo cho Chiều lắm đấy thôi. Chiều đừng ở đây nữa. Chiều về nhà đi. Về nhà xin lỗi mẹ. Mẹ sẽ ôm Chiều vào lòng.

Chiều về đi, về đi

Chiều về với mẹ

Mẹ hát ru chiều

Em sầu lơ ngơ.

Em kiếm tìm, tìm gì không biết nữa. Một vòng tay ôm? Một lời nói nhẹ nhàng? Một hình hài không rõ? Một ước vọng ngu ngơ…?

Ngày hôm qua em bị ngã giữa đường. Đến bây giờ chân còn đau lắm. Em tự xoa vết thương. Em tự băng bó lại.

Sáng nay soi gương, em thấy tóc mình dài thêm khúc, đen nhánh và mềm mại. Em tự mân mê. Em tự chải đầu.

Chiều nay lũ choai choai xóm chợ chọc em khóc thét. Em tự dỗ mình. Em tự dặn mình phải mạnh mẽ hơn

Chiều ơi, nghe em kể đó không Chiều?

Chiều ngủ rồi. Chiều ngủ với mẹ

Em buồn khôn nguôi

Nguyễn Mai Huyền – Thành phố Huế

Đọc thêm

lên đầu trang