CẨM NANG GIA ĐÌNH – TRAO GIÁ TRỊ YÊU THƯƠNG

Thứ tư, 17/07/2019

Mùa vu lan 2018: Lời con muốn nói – Xuân Phong

13/08/2018 02:58

Sáu mươi năm cho một mái đầu bạc phơ, sáu mươi năm cho một tình mẹ bao la như suối nguồn tuôn chảy chưa bao giờ vơi cạn. Thời gian trôi nhanh quá bây giờ ngồi nhớ lại những chuyện về mẹ mà con cứ mơ hồ tưởng chừng như vừa ngủ một giấc chiêm bao – một giấc mơ thật đẹp.

 

THƯƠNG YÊU GỞI MẸ

Mẹ là dòng suối ngọt ngào,

 Bao la vô tận chảy vào tim con.

Cả đời không phấn không son,

Vì con mà mẹ héo hon hao gầy.

      Giờ đây tóc mẹ màu mây,

      Khi nào trả hết ơn này mẹ ơi!

Mùa vu lan 2018: Lời con muốn nói:

Con không muốn và không thích nghĩ rằng con bắt đầu viết về mẹ, nghe thì có vẽ kỳ lạ quá, viết về mẹ – người mà con yêu quý nhất sao con lại không thích.

Bởi vì khi viết bức thư này, cũng có nghĩa là con đang ý thức:

Con mỗi ngày một lớn lên

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Cuộc hành trình thầm lặng đó đến khi nào thì dừng…thôi không bước nữa. Ai biết được hoàng hôn sẽ tắt nắng khi nào! Ai níu nổi thời gian để tóc mẹ đừng thêm sợi bạc, để mắt mẹ đừng sâu thêm những nỗi nhớ, nỗi lo, để gương mặt mẹ đừng hằn thêm những nếp nhăn. Ai níu nổi thời gian để mẹ mãi hiện hữu trên thế gian này?

 Ông trăng đêm nay dường như đang du ngoạn nhân gian, cửa sổ phòng bật mở cùng ông tâm tình.

– Này cô bé hiện tại bạn mong muốn điều gì?

– Được nhìn thấy mẹ mỗi ngày – đó là ước muốn của con

– Vậy còn tương lai?

– Mỗi ngày đều được nhìn thấy mẹ. Có được không?

Một ánh sáng dịu ngọt rọi vào lòng con, ông mỉm cười nhẹ nhàng rồi trở lại nơi thuộc về ông. Làm nhiệm vụ mà ông cần làm – thắp sáng đêm đen. Bỗng chốc con thấy mẹ đang tan biến theo ánh sáng kia, càng lúc càng xa con, càng lúc càng mờ nhạt. Cổ họng như bị nghẹn lại không cách nào gọi thành tiếng, muốn đưa tay nắm lấy mẹ nhưng cả người tê liệt hoàn toàn không sao nhúc nhích được. Chỉ có nước mắt là cứ không ngừng tuôn rơi. Tỉnh dậy! Chiếc gối nằm đã ước tự bao giờ. Thở phào nhẹ nhõm, tất cả chỉ là mơ. Chỉ có nước mắt này là thật!

Mỗi ngày qua đi con hạnh phúc khi đời con có mẹ, con bàng hoàng trước bao nhiêu mất mát, đổi thay của cuộc đời. Ai mất mẹ mà lòng con hoảng sợ! Sợ mai này không nghe được hai tiếng “con ơi” của mẹ.

Mùa vu lan 2018: Lời con muốn nói

GÓC BÌNH YÊN!

Những điều chưa từng nói

Mải miết cả một thời

Thanh xuân…

Tôi tìm chân hạnh phúc

Nỗi buồn dài theo nhịp bước

Nơi đâu là góc bình yên

Chiều nay,

Lướt qua phố nhỏ

Tiếng ai khóc tiễn đưa,

Tay ôm di ảnh mẹ

Mắt lệ hòa nhan khói,

Bỗng nghe lòng đau nhói

Giây phút, chợt giật mình!

Hạnh phúc chính là đây,

Bình yên khi còn Mẹ!

Mẹ kính yêu..!

Giờ này các bạn cùng phòng đã say giấc rồi, chỉ còn mình con. Và con nhớ mẹ, mẹ ơi!

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đủ trọn năm.

Mùa vu lan 2018: Lời con muốn nói

Câu hát ru này đến tận bây giờ sau vẫn còn da diết trong lòng con. Nhớ cái thuở bé mỗi tối vẫn hay nép vào lòng mẹ ngủ, nghe tiếng mẹ ru à ơi mà ngủ vùi một giấc cho đến sáng. Sáng dậy nghe tiếng mẹ quét sân nhà sột soạt mà vẫn chưa thức, vì còn đợi mẹ gọi một câu “mặt trời mọc lên tới sào rồi mà không chịu thức nữa, cái đứa trẻ này sao mà ngủ nướng quá” – tiếng báo thức đó của mẹ con đã nghe suốt một thời tuổi thơ, sao mà thân thương quá đỗi. Rồi những đêm con đau, mẹ thức trắng lau từng giọt mồ hôi trên trán con, đúc cháo chon con ăn, quạt cho con ngủ.

Hồi ấy sống ở quê không có điện nhà mình lại nghèo lắm, thế nhưng trong căn nhà lá ộp ẹp đó lúc nào cũng tràn ngập tiếng nói, tiếng cười vui vẻ, hạnh phúc biết bao. Ba thì đi chăn vịt, làm đồng, mẹ thì đan lưới, kéo vó, anh em tụi con thì đi bắt óc, mò cua, đùa nghịch suốt ngày, rỗi lại lên chỗ mẹ kéo vó mà phá phách, quay quanh giành mẹ, đứa nào cũng bảo mẹ thương mình nhiều hơn. Đợi ba đi làm về cả nhà cùng ngồi ăn cơm chung với nhau bên ánh đèn dầu loe lét. Hạnh phúc của mẹ chỉ giản đơn thế thôi. Vậy mà ngay cả cái hạnh phúc giản đơn ấy cũng không trọn vẹn. Năm con lên sáu ba ngã bệnh, một căn bệnh quái ác đã cướp đi sức khoẻ của ba từng ngày, cướp đi trụ cột của gia đình ta, cướp đi đôi bờ vai nương tựa vững chắc của mẹ. Cuộc sống mỗi lúc một bấp bênh các anh lần lượt nghỉ học. Đôi vai mỏng manh của mẹ như oằn xuống trước gánh nặng gia đình.

Bao nhiêu nỗi đau cứ lần lượt mà ập đến, vậy mà mẹ chưa một lần than thở, chưa bao giờ oán trách. Mẹ vẫn cứ thế làm việc quần quật từng ngày, sáng gà trưa gáy mẹ đã ra ruộng làm, đến sập tối mới trở về. Lúc nào cũng vậy, khi đi làm về câu đầu tiên mẹ hỏi luôn là “ở nhà đã ăn cơm cả chưa?”. Đến giờ con vẫn nhớ như in cái dáng mẹ hao gầy lắm lem bùn đất mỗi khi đi làm đồng về. Áo mẹ đã sờn vai, bạc màu, đôi dép mẹ mang cũng đã mòn cả rồi mà mẹ vẫn không chịu mua đôi mới, mẹ thường bảo vui “đồ như vậy ăn trộm nó không dám lấy”. Mẹ ăn mặc như người ta thường nói là quê mùa, một người đàn bà quê mùa không biết tô son điểm phấn, không quần là áo lụa, không biết cái gì là valentine, cũng chưa bao giờ được tặng hoa, tặng quà vào các ngày lễ phụ nữ nhưng với con người phụ nữ này đẹp hơn tất cả, là người phụ nữ hoàn mỹ nhất, dịu dàng nhất.

Hôm nay ở đây, trời đổ mưa rất lớn, gió lạnh đến thắt cả lòng người. Mẹ có nhớ mặc thêm áo lạnh khi ngủ không? Ở nhà vẫn bình yên chớ mẹ? Mưa làm cho con muốn được trở về ngày bé nép vào lòng mẹ ấm áp mà ngủ vùi một giấc. Mưa khiến lòng người bỗng chốc hóa cô đơn, mưa kéo cả một trời kí ức ùa về.

Ngày đó, có một người đàn bà đứng dưới trời mưa tầm tã đợi một đứa bé ngày đầu vào lớp một. Bà sợ nó thấy xa lạ với mọi thứ xung quanh mà òa khóc, nên cứ thế đứng đợi nó trước cánh cổng trường màu xanh kia. Khi ấy con mới 6 tuổi nhưng hình ảnh đó luôn in đậm trong lòng con.

Con lên cấp hai, mẹ bắt con học ở trường quê không cho học ở trường thị trấn vì sợ xe nhiều, sợ con bị người ta lừa gạt. Mẹ lo lắng từng chút một, chắc chiu từng đồng bạc lẻ để mua sách vở cho con, mẹ vá lại mấy cái áo cũ đã sức chỉ để con đi học. Vá xong mẹ vui mừng bảo con lại thử xem, con mặc chiếc áo vào mà sao nước mắt mẹ lại rơi. “Chặt quá rồi con ơi, con gái của mẹ đã lớn rồi mà mẹ không hay” – mẹ nói mà mặt buồn rười rượi. Mẹ vẫn thường bảo khi nào có tiền mẹ sẽ mua áo mới cho con.

Con lên cấp ba, vẫn thế, những đồng tiền ít ỏi của mẹ chỉ có thể để mua tập sách cho con. Áo dài con mặc vẫn là của những chị hàng xóm đem cho, rồi mẹ cứ thế ngồi sửa lại cái áo từng chút một cho vừa vặn với con, chỗ nào đứt nút thì mẹ đơm lại. Thế đấy từng chiếc áo con mặc trong quãng đời học sinh điều có bàn tay yêu thương  của mẹ ở trong đó.

Năm con học lớp 11, ba trở bệnh nặng hơn, anh rời nhà lên Thành Phố mong tìm được một việc làm có thu nhập tốt hơn để phụ giúp mẹ. Ngày anh đi con nhớ mãi không quên, mẹ lặng im không nói lời nào, chỉ lẳng lặng đi sắm cho anh ít quần áo mới, ngồi khâu lại mấy cái áo sức chỉ, rồi xếp ngăn nắp bỏ vào hành lý của anh. Vắng anh rồi, trong nhà bớt đi một tiếng nói, tiếng cười, bữa cơm gia đình thiếu mất một người … Nỗi niềm đó chắc chỉ có những ai làm mẹ rồi thì mới cảm nhận hết được.

Nhớ lại cái ngày con đỗ Đại học, một lần nữa mẹ ơi con thấy mẹ khóc, giọt nước mắt hạnh phúc pha lẫn xót xa vì sợ chuyện học hành của con mình dang dở. Vậy là! Mười tám tuổi, con khoác ba lô, giã từ mẹ lên thành phố học đại học. Lần đầu tiên con sống xa nhà, khoảng thời gian ấy con nhớ nhà, nhớ mẹ nhiều biết bao hầu như ngày nào con cũng gọi điện về nhà.

Rồi những cuộc gọi điện thưa thớt dần, những cuộc về thăm mẹ cũng ngày một ít đi. Con bận rộn với việc học hành, con bận với những cuộc đi chơi cùng đám bạn, con quên mất rồi mẹ của con, quên mất nơi thềm xưa dáng mẹ lưng còng tựa cửa chờ con, quên mất bữa cơm gia đình đã thiếu bóng con. Bỗng một ngày mẹ đột ngột lên thăm con và mẹ khóc rất nhiều, mẹ ôm lấy con bảo: Sao con ốm thế, sao lâu rồi không về nhà, học có mệt lắm không con,…Mẹ ơi, lòng con đau thắt lại, nước mắt như muốn rơi theo. “Mẹ ơi! Con thèm nồi canh chua điên điển, khi nào con về mẹ nấu con ăn nhe!”. Mẹ bảo khi nào về thì cho mẹ hay, mẹ sẽ nấu cho mà ăn. Giờ con mới chợt nhận ra, những lúc con về mẹ luôn nấu toàn những món mà con thích ăn. Thì ra tất cả là chuẩn bị cho con.

Mẹ chính là ngọn gió xuân dịu dàng để đôi cánh này dù có bay bao xa, bao lâu vẫn cảm thấy ấm áp, bình an. Tình yêu của mẹ hong khô giọt lệ nơi khóe mắt con, chữa lành những vết xước hằn sâu nơi ngực trái khi con va vấp trong biển đời mênh mông. Phải chăng, ông trời gì thương đứa bé luôn sống với thế giới cô đơn của chính mình, luôn sợ hãi thế giới ngoài kia mà ban cho nó một “người bạn đặc biệt”, để bầu bạn, thấu hiểu, quan tâm và sẽ chia với nó. Người bạn này đã dùng cả thanh xuân của mình luôn bên cạnh nó dìu dắt nó suốt lộ trình hai mươi ba mùa xuân chưa từng rời đi, chứng kiến nó ngày một trưởng thành hơn, sống tốt hơn. Nó vì thế mà luôn vui vẻ, luôn cảm thấy an toàn nhưng nó lại không hề biết theo năm tháng nó trưởng thành cũng đồng nghĩa thời gian nó được ở cạnh người bạn này ngày một ngắn lại, rồi sẽ có một ngày ông trời sẽ mang người bạn này đi. Nó quên mất người bạn này cũng cần được quan tâm, chăm sóc, cũng muốn nghe những lời yêu thương từ nó. Tận sâu trong lòng nó muốn nói với “người bạn” này lời xin lỗi. Xin lỗi vì sự trẻ con, không hiểu chuyện của nó.

Đứa trẻ dại khờ này ở đây bằng tất cả sự kính trọng và yêu thương mà cúi đầu cảm ơn! Cảm ơn mẹ vì tất cả, cảm ơn mẹ vì đã luôn xem đứa con “không hoàn mỹ” này như  một bảo bối trong tay, cảm ơn vì sự bao dung và yêu thương như trời biển này của mẹ. Mẹ – người cho con dũng cảm để đương đầu với thế giới này, người không bao giờ cười nhạo khi con phạm sai lầm, người đau lòng khi con bị tổn thương, người luôn âm thầm ủng hộ, bảo vệ cho những ước mơ bé nhỏ của con. Là mẹ cho con biết con không cô độc một mình trong hành trình vạn dặm của sự sống này, khi con thành công sẽ có Người thật tâm chúc phúc, khi thất bại sẽ có Người thay con mà xoa dịu vết thương.

Cảm tạ ông trời đã mang mẹ đến với con, để con được làm con của mẹ. Với mẹ con đây là tất cả và mẹ có biết tất cả trong con cũng chỉ có mẹ thôi. Mẹ chính là duy nhất, là mãi mãi và không gì thay thế được! Hãy để con được làm thanh xuân này của mẹ như chính mẹ đã dành cả thanh xuân của mình cho con.

Đối với mẹ:

Con dù lớn vẫn là con của Mẹ.

Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con.

Cuộc đời của mẹ đã từng đi qua biết bao cay đắng ngọt bùi. Sáu mươi năm cho một mái đầu bạc phơ, sáu mươi năm cho một tình mẹ bao la như suối nguồn tuôn chảy chưa bao giờ vơi cạn. Thời gian trôi nhanh quá bây giờ ngồi nhớ lại những chuyện về mẹ mà con cứ mơ hồ tưởng chừng như vừa ngủ một giấc chiêm bao – một giấc mơ thật đẹp.

Mẹ của con không biết chữ, lá thư này mẹ đọc bằng cách nào đây. Vậy thì để nụ cười, ánh mắt nơi con mỗi ngày từng chút một đọc cho mẹ nghe vậy. Thế giới rộng lớn đến vậy nhưng cũng không lớn bằng tình yêu của mẹ dành cho con.

 “Nhớ mặc thêm áo ấm, nhớ đắp chăn khi ngủ mẹ nhé, mẹ đừng thao thức nữa! Đêm nay con chúc mẹ ngủ ngon!”

Con yêu mẹ, yêu rất nhiều!

Nguyễn Thị Duyên – An Giang

Đọc thêm

lên đầu trang